Phật Dạy Cách Vượt Qua Nỗi Buồn Tình Duyên Lận Đận

01:38:00
Nhiều bạn buồn khi gặp chuyện tình yêu khi không như mong muốn. Buồn, cũng là tâm trạng chung mà không ít lần trong đời sẽ gặp hoặc thậm chí liên tục trong thời gian dài. 
Nhiều người buồn quá dẫn tới trầm cảm hoặc có những suy nghĩ tiêu cực. Vậy khi buồn thì làm sao thoát ra được nỗi buồn đó, Có cách nào vượt qua nỗi buồn trong chuyện tình yêu hay không ? Trong bài này TuViBlog.Com xin chia sẻ những lời Phật dạy để vượt qua nỗi buồn và hiểu hơn về nhân duyên trong cuộc đời mỗi người :
Vuot Qua Noi Buon Tinh Yeu
Duyên phận là điều gì đó rất lạ kỳ, không ai có thể thực sự rõ về nó. Đôi khi những người hữu duyên vô tình quen biết nhưng lại hiểu thấu nhau. Nhiều người có thể hài hòa với nhau, nhưng không thể gần nhau. Không cố ý theo đuổi thì có, bỏ tâm cố gắng lại chẳng thành. Như là “có lòng trồng hoa, hoa chẳng nở, vô tình cắm liễu, liễu lại xanh”.

Người ta thường nói, duyên do trời định, phận do nhân định. Đúng như vậy, gặp nhau là ý trời, bên nhau là ý người. Dựa vào đôi bên gìn giữ, phát triển thì duyên một lần gặp gỡ mới thành mối phận trăm năm. Nhưng duyên phận dài ngắn thế nào lại chẳng ai hay, ai biết? Một năm, năm năm, hay cả đời? Hết thảy chúng ta đều không thế đoán được.

Hôm nay có duyên phận không có nghĩa là vĩnh viễn sẽ có duyên phận. Phật bàn về nhân duyên rằng, cái gì cũng chỉ có thời điểm, duyên phận cũng vậy. Bởi thế mà phải nắm thật chắc, giữ thật chặt, hết lòng quý trọng. Đó là món quà trời ban, chỉ trong một giây, một khắc, một đoạn.
Phật viết, kiếp trước 500 lần ngoái đầu nhìn lại mới đổi được kiếp này 1 lần gặp thoáng qua. Mất đi rồi cũng không nên ủ rũ, càng không thể cảm thấy cả thế giới sụp đổ vì duyên đã hết, phận đã đứt, cưỡng cầu chỉ thêm đau lòng. Người mất đi nhất định không phải người thích hợp nhất, vật mất đi nhất định không phải vật tốt đẹp nhất. Mất đi chỉ chứng minh rằng ta với người chẳng qua là cùng nhau đi một đoạn đường, gặp rồi chia, li rồi hợp.

Nhân duyên của con người đáng quý là thế, ngắn ngủi là thế nhưng khi có được lại không trân quý, chỉ mất đi rồi mới hối hận nhưng đã quá muộn, một đi không trở lại, vĩnh viễn thành quá khứ.

Song nghĩ lại, cái mất đi rồi mới là cái đáng quý, bởi mất đi do ta tự nguyện, do ta tự nhận thấy mong muốn, duyên phận của đời ta. Cho nên dù nhiệt tình như lửa, ngọt ngào như hoa, ôn hòa như nước thì cũng là đoạn tình cảm đã qua, duyên phận đi tới cuối đường. Buông tay cầu thanh thản.
Nhân duyên qua lời Phật dạy sâu sắc mà giản đơn, để mỗi chúng ta yêu và được yêu đều hiểu rõ ấm lạnh đời người, không tham luyến, không hờn trách, từ bỏ khổ đau.

• Sở dĩ người ta đau khổ chính vì mãi đeo đuổi những thứ sai lầm.

• Bạn có thể có tình yêu nhưng đừng nên dính mắc, vì chia ly là lẽ tất nhiên.

• Mỗi một vết thương đều là một sự trưởng thành.

• Hận thù người khác là một mất mát lớn nhất đối với mình.

• Tình chấp là nguyên nhân của khổ não, buông tình chấp mới được tự tại.
• Thời gian sẽ trôi qua, để thời gian xóa sạch phiền não của bạn.• Quảng kết chúng duyên, chính là không làm tổn thương bất cứ người nào.
• Có lòng thương yêu vô tư thì sẽ có tất cả.

• Đến là ngẫu nhiên, đi là tất nhiên. Cho nên bạn cần phải “Tùy duyên mà hằng bất biến, bất biến mà hằng tùy duyên”.

• Chỉ cần đối diện với hiện thực, bạn mới vượt qua hiện thực.

• Người không biết yêu mình thì không thể yêu được người khác.

• Cảm ơn đời với những gì tôi đã có, cảm ơn đời những gì tôi không có.

• Nhân quả không nợ chúng ta thứ gì, cho nên xin đừng oán trách nó. Tình yêu không nợ chúng ta điều gì, nên đừng đổ tội cho nó.

Những lời Phật dạy về tình duyên, hãy khắc cốt ghi tâm và chiêm nghiệm suốt đời. Tình yêu đôi lứa, tình yêu gia đình, tình yêu bè bạn, đều cần đến cả.
Theo SKCĐ 

Phật Dạy Cách Vượt Qua Nỗi Buồn Tình Duyên Lận Đận Phật Dạy Cách Vượt Qua Nỗi Buồn Tình Duyên Lận Đận
910 1

Bài viết Phật Dạy Cách Vượt Qua Nỗi Buồn Tình Duyên Lận Đận

Hãy để lại comment cho mình biết ý kiến của bạn, giúp Blog hoàn thiện hơn nữa. Rất cám ơn và mình sẽ trả lời ngay khi đọc được phản hồi của bạn !

Cùng Chuyên Mục

Previous
Next Post »